TIỄN ÔNG

TIỄN ÔNG
Canh thâu mãi mãi, giấc ngủ say.
Thanh thản ra đi, trút hơi tàn.
Hồn bay theo gió, lá về cội.
Không gian phẳng lặng phút biệt ly.
Cháu về chiều qua mà ông nội.
Bón cháo ông ăn, còn uống sữa…
Miệng ông cười tươi, tay động đậy.
Cháu gọi ông ơi, ông trìu mến.
Vui lắm vì ông hãy còn khoẻ.
Vậy chỉ đây thôi, ông đi rồi.
Thời gian là thứ từng phút giây.
Hơi thở từng nhịp, từng nhịp hắt.
Hơi thở cuối cùng chợt quá mạnh.
Tựa bấc đèn dầu bùng rồi tắt.
Tắm gội ông xong mà chua xót.
Thân tàn gầy rạc, vết lở loang.
Những cơn đau dài rụng từng khớp.
Cũng nhẹ nhàng rồi ông nội nhỉ?
Từ nay cháu sẽ chẳng thấy ông.
Thấy dáng lom khom dê từng bước.
Kiểu nhai bỏm bẻm mỗi bữa cơm.
Cháu tạm biệt ông trong thuơng tiếc.
Tạm biệt quá khứ tuổi ấu thơ.
Ngày cháu học dốt ông dạy bảo.
Một lũ trẻ con cùng làng xóm.
Ông dạy phép toán, dạy câu văn…
Giơ tay phát biểu hơn trên lớp.
Ông dạy cháu cả từng nét vẽ.
Nguệch ngoạc lên sân, trên tường nhà.
Cả những bữa cơm mỗi một món.
Một món Muối Vừng…
Ông gọi Trứng Trời cháu ăn đi.
Hai ông cháu ăn ngon cực khoái.
Ông kể cả chuyện thời cụ Nội.
Gia thế uy phong, giàu có lắm.
Kiệu tám người khiêng, tiền sập gác.
Nhà chính, nhà ngang toàn gỗ quý.
Chuồng lợn, chuồng trâu cũng gỗ lim.
Đồ dùng bảo vật không đâu có.
Ông học trường Pháp làm quan to.
Văn võ song toàn hiển hách lắm.
Vào Đảng Đông Dương khi còn trẻ,
Tham gia cách mạng thời lập nước.
“Phường chèo” lắm kẻ hay ghen tức.
Hãm hại gia đình, mất sạch trơn.
Ăn ở thất Đức rồi cũng diệt.
Cụ Nội hiển linh đòi của cải,
Hồn nhập về đêm báo oan gia.
Mọi chuyện đã qua thành quá khứ.
Con cháu cố lên, tìm lại nhé.
Cũng chính vì vậy ông nghiêm khắc.
Dạy bảo con cháu bởi đòn roi.
Đánh bố đau lắm, cô chú sợ.
Cảm cảnh nghèo nàn ông uất trí.
Muốn phục hưng lại khó lắm thay.
Thế thời thời thế quá gian truân.
Ngày xưa đâu có như bây giờ.
Trẻ con chơi trò toàn đất cát,
Nhặt rác khắp nơi làm đồ chơi…
Cái sân trước nhà chẳng cây cối.
Ông trồng trứng cá với phượng hồng.
Một cây cho hoa, cây cho quả.
Nhà cháu thành nơi cho bọn trẻ,
Có chỗ chơi đùa trưa hè đến…
Chúng cháu lớn lên, ông cũng già.
Tóc xanh tiễn đưa người tóc bạc.
Quy luật thời gian sao tránh khỏi?
Nguyện cầu Đức Phật độ nhân thế.
Nghiêng cánh sen hồng bước người đi.
Quảng Ninh, 4h20 ngày 25/03/2015
Kỷ niệm thời gian trong ký ức.
Luân hồi liệu có phải thật không?

5 comments

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *