Khi chuyện trò với cô con gái út

Khi chuyện trò với cô con gái út , mình thường nói về sự biết ơn. Biết ơn , đó k chỉ là văn hoá ứng xử mà còn là tinh thần trách nhiệm . Mình nợ cuộc đời này rất nhiều , cơm ăn , áo mặc , nhà ở , xe đi….. đâu chỉ có tiền là mua đuọc , và đặc biệt cái nợ ân tình làm sao trả hết . Nhớ thời mới ra trường đi dạy với biết bao cảm xúc : phấn trắng bảng đen và những đôi mắt thơ ngây của các em học sinh , 17 năm đèn sách , ngồi ở ghế nhà trường , giờ là sự thay đổi ngoạn mục , mình đứng ở bục giảng nhìn xuống , dạy học sinh với tất cả nhiệt tình . Ánh mắt , ôi , những ánh mắt , những ánh mắt đã in đậm hình ảnh cô giáo nên hơn 30 năm sau các em đã mô tả lại cô với những chi tiết nhỏ nhất , mà k phải chỉ có người , ngay cả con vật nó muốn nói biết bao điều qua đôi mắt , hãy nhìn vào mắt những con Vooc Chà Vá ở Sơn Trà , nó đang khóc , đang van xin loài người bớt chút tham lam , thêm chút từ tâm , cho nó chút đất sống để làm đẹp cho đời , cho thành phố đáng sống này , ước gì mình là luật sư như anh LS Ls Nguyễn Khả Thành để được nhân danh CÔNG LÝ xử phạt những kẻ gian tham , cấp đất cho những con Vooc đáng thương kia , ơi, mong lắm .

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *