Cuộc sống đầy ắp những niềm vui và nỗi buồn

Cuộc sống đầy ắp những niềm vui và nỗi buồn.
1. Chiều hôm qua, tôi tham dự cuộc gặp một nhóm không chính thức do anh Vũ Đức Đam chủ trì, bàn về việc phát triển kho tàng tri thức cho đất nước. Mặc dù mng bàn nhiều về công nghệ, về chabot, về các apps trong khi cần bàn nhiều về việc phát triển tri thức hơn nhưng đó cũng là một tín hiệu, một dự án thực sự tốt nếu được triển khai và triển khai được. Trong vài năm qua, dường như chính phủ và cả doanh nghiệp quan tâm/chú ý hơn đến dân trí và tri thức.. Vui được một lát thì đọc hàng loạt thông tin về vụ Đồng Tâm, Mỹ Đức. Xem những clip xô xát, xem clip cụ Kình phát biểu, xem những bình luận và thông tin mà thấy buồn và nản lòng ghê gớm. Hoặc là chúng ta, những người tốt còn phải nỗ lực nhiều hơn nữa, hoặc là thấy vô vọng với những gì chúng ta (giả sử là những người tốt) đang nỗ lực làm.
2. Tối qua, tôi lại có buổi chia sẻ, nói chuyện với các em sinh viên Học viện Tài chính về tri thức, về sách, về sự nghiệp. Buồn khi thấy hội trường khá vắng, dù là muộn (vì tôi không kịp về sớm hơn do họp), và do mưa thì nhìn cái khung cảnh hội trường đó cũng thấy nản lòng. Nhưng rồi bù lại thấy đôi chút niềm vui khi những em sinh viên ở lại muộn rất hăng hái, có thể trưởng thành và trở nên hữu ích. Tôi cũng cảm động nữa là gặp một em sinh viên quê Quảng Bình vừa nói chuyện, kể hoàn cảnh gia đình, cuộc sống và việc đến với sách, tìm thấy niềm an ủi trong sách, tìm thấy con đường sáng, thay đổi suy nghĩ nhờ cuốn sách nào đó, vừa nói em vừa lau nước mắt. Hơn 10h đêm buổi nói chuyện mới kết thúc, bụng đói meo tìm mãi mới thấy quán ăn, về đặt lưng lên giường đã là 11h15..
3. Chiều nay gặp lại vài người, vui vì được khen ngợi về những gì chúng tôi đã làm, vì thấy những gì mình đang làm không vô ích, nhưng cũng lại buồn khi nhìn thấy những sợ tóc bạc thêm, khi thấy tuổi tác sầm sập đến, khi thấy những dự định & mơ ước của ngày xưa ngày càng trở nên xa vời.. Vì thế, lại nhớ đến album của Metalicca thời sinh viên hay hát hò, nên ngâm nga lại ở đây tự an ủi mình..
Hey, I’m your life
I’m the one who takes you there
Hey, I’m your life
I’m the one who cares They, they betray
I’m your only true friend now
They, they’ll betray
I’m forever there I’m your dream, make you real
I’m your eyes when you must steal
I’m your pain when you can’t feel
Sad but true I’m your dream, mind astray
I’m your eyes while you’re away
I’m your pain while you repay
You know it’s sad but true, sad but true You, you’re my mask
You’re my cover, my shelter
You, you’re my mask
You’re the one who’s blamed Do, do my work
Do my dirty work, scapegoat
Do, do my deeds
For you’re the one who’s shamed I’m your dream, make you real
I’m your eyes when you must steal
I’m your pain when you can’t feel
Sad but true I’m your dream, mind astray
I’m your eyes while you’re away
I’m your pain while you repay
You know it’s sad but true, sad but true I’m your dreams, I’m your eyes, I’m your pain
I’m your dreams, I’m your eyes, I’m your pain
You know it’s sad but true Hate, I’m your hate
I’m your hate when you want love
Pay, pay the price
Pay for nothing’s fair Hey, I’m your life
I’m the one who took you there
Hey, I’m your life
And I no longer care I’m your dream, make you real
I’m your eyes when you must steal
I’m your pain when you can’t feel
Sad but true I’m your truth, telling lies
I’m your reasoned alibis
I’m inside, open your eyes
I’m you, sad but true

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *