(Chưa có tựa đề cho bài thơ này)

(Chưa có tựa đề cho bài thơ này)
———-
Này cô gái!
Sao để tôi tương tư nhiều đến vậy?
Em chỉ cười mà tim tôi cũng gẫy
Thật khờ!
Cũng mấy lần tôi định làm thơ
Mà cứ viết, viết xong rồi lại xóa
À hóa ra không phải là tất cả
Như thơ!
Từ cái buổi gặp gỡ, đến bây giờ
Hình như cũng vài trăm năm rồi em nhỉ
Hóa ra chúng mình quen nhau là duyên ý
Rồi đợi rồi chờ, cuối cùng chạm nhau.
Nhưng chắc là thơ sẽ chẳng dài đâu
Cũng như chuyện chúng mình…
chưa kịp bắt đầu mà đã như sắp đứt
Đôi khi nhìn em và tôi thấy bất lực
Lại cười!
Tôi biết rằng mình sẽ không thể vui
Khi quyết định thôi chẳng hi vọng nữa
Tôi không muốn em đi vào dang dở
Vì tôi!
Này cô gái!
Em hãy giữ nụ cười,
Tôi cũng sẽ cùng em làm điều đó
Chỉ có điều là tôi không đợi nữa,
Cô bé nẹp răng!
– Xuân Thời 18/4/2017 –

30 comments

  1. Cô bé nẹp răng rồi sẽ biết
    Em là ai anh cất thành lời
    Một tiếng kêu tên nhiều người ngẫm
    Nhưng có một người thầm đợi mong…..

    1. Những thằng hâm như em, hiếm lắm. Thế nên chị nhanh nhanh thực hiện cái kế hoạch kia đê

  2. Gớm, giang hồ đồn đại cô bé nẹp răng nhưng chưa có cơ hội gặp mặt. Bố trí thôi anh nhỉ

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *