Bạn từ Việt Nam gọi chơi

Bạn từ Việt Nam gọi chơi. Nó hỏi đang ở đâu, làm gì.
– Tao đang nằm phè trên sofa đọc báo bên nội.
– Nội sao rồi, khoẻ hôn?
– Nội đang đi tách lựu với nướng bánh tráng cho tao ăn.
– Mày điên hả? Trai tráng khoẻ mạnh nằm đó để bà nội già lại còn đang bệnh đi phục vụ mày?
– Kệ bà cháu tao đi.
Tui tin rằng không riêng nó đâu, ai nghe hoặc thấy cảnh này cũng đều chướng tai gai mắt. Nhưng vấn đề nằm ở chỗ nào? Chỗ bà nội và tui đều thấy hạnh phúc với điều này.
Bạn có biết nỗi sợ lớn nhất của người già là gì không? Đó là sợ mình trở nên vô dụng và làm phiền con cháu. Suốt mấy tháng qua, trong cơn bệnh ngặt nghèo, đôi lúc nội không còn là nội như tui từng biết nữa. Nội hay cáu gắt và bức bối. Cũng phải thôi, đang là một người quen chăm lo cho người khác, tự nhiên bị quay ngược thành người lúc nào cũng có kẻ canh chừng tò tò. Nội thấy mình mất đi sự riêng tư, thấy mình làm phiền mọi người, thấy mình thừa thãi. (Kể thêm. Lúc đang rất nặng, không tự đi đứng được nhưng con cháu hổng dám ở suốt trong phòng nội, đành dặn nội là tụi con ở ngoài, có gì thì má/nội cứ bấm chuông nhe. Nhưng không bao giờ. Nội cũng lẳng lặng ngồi dậy tự ráng mà đi. Đổi chiến thuật, lắp camera và gài bẫy cảm ứng dưới thảm để hễ nội thò chân xuống một cái là ngoài phòng khách được báo động, chạy vô liền. Chăm bệnh thời công nghệ có khác. Haha).
Vào một đêm kia, lúc chỉ có tui trong nhà thương với nội, nghe nội trở mình, tui chạy lại, nội biểu sao hổng ngủ đi, sáng còn đi làm. “Dạ, con đang ngủ khò khò đó chớ, giựt mình đi restroom sẵn ghé lại coi nội cái”. Rồi tự nhiên nội khóc, biểu “Chán quá, bịnh hoạn vầy hổng nấu đồ ăn gởi cho con được, còn để con thức đêm thức hôm…”.
Thì đó, nghĩ đi. Hôm nay nội khoẻ lại, đi đứng không cần xe hay gậy nữa. Nội có thể làm cho thằng cháu mình những việc như hồi trước, lúc còn khoẻ. Nội có vui không? Chắc chắn là có. Vậy tại sao tui lại không cho nội cái quyền ấy?
Vì vậy, hãy quan tâm và chăm sóc ông bà cha mẹ, nhưng nhớ để ý tới cảm xúc của họ.
Và, đừng đánh giá sự việc khi chưa thật hiểu bản chất của nó.

4 comments

  1. Bởi vậy lần nào về nhà, tui cũng nằm ườn đợi mẹ nấu cơm cho ăn. Thấy mẹ mồ hôi ngắn dài mà thương, nhưng khi thấy ánh mắt sáng ngời của mẹ khi nhìn tui ăn, tui lại vẫn muốn “lười” tiếp

  2. Chị hiểu nội bởi vì chị cũng ráng đi làm trong khi điều trị. Cái cảm giác bỗng dưng thành “íu nhơn” để mọi người “dòm ngó” kinh khủng lắm á!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *